Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009

Góc khuất

Lâu lâu buồn lại lên trang blog đó xem. Đời rất đời và tình rất tình.
Dù sao đó cũng là kỷ niệm. Nó giống như than cháy không ai quạt, có một lớp tro phủ lên ngày càng dày. Bỗng có một con gió thổi tung, than lại cháy hồng trở lại.

Lâu lâu lại thấy thèm khóc mà không khóc được. Phải chăng mình không biết buồn nữa. Không, buồn lắm chứ nhưng không khóc. Mình cố giữ những giọt nước mắt đó thật trong veo. Qua làn nước đó mình thấy lại mình của những ngày xưa, không quá thực dụng, đầy những rung động cho những cái thật tinh tế của cuộc sống.

Lâu lâu lại thèm sống thật chậm. Nghĩa là cứ để mọi thứ diễn ra theo cách của nó. Mình không phải hối hả, không phải vội vã chạy theo những cái cột mốc mà mình đã vẽ sẵn...

Lâu lâu lại bần thần, ngẩn ngơ là lúc đó mình cũng đang nghĩ phải chi

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2009

Without U


More than one week, I left U. Try not to think about it. Try to forget what I called memoriables. Try to fullfill with what I call new place.

It is more difficult than expected.

Just recall what Nhung did quote " Nơi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn"

Just remember who I like or love were from U. It is not only a company. It is a community. Bad or good, it is part of my life