
Anh đi. Cũng là đi công tác có mấy ngày thôi mà.
Ừ, biết vậy mà sao thấy buồn qua đỗi.
Khóc! chả phải bỗng dung muốn khóc mà vì thèm khóc.
Con người ta cũng có lúc chông chênh chứ. Mình cũng vậy.
Gần là gần vậy mà sao mấy lúc thấy xa xôi. Thèm được chia sẻ, thèm được vồ vập, thèm được cái thời bất chấp tất cả để mà ...
Quen! Ngày nào cũng vậy. Sống trong cái thói quen đó lâu dần giống như không khí để thở. Nước để uống. Cơm để ăn.
Thoắt qua thoắt lại quên mất cái dư vị cuộc sống mất rồi.
1 nhận xét:
ráng lên cưng ơi - lão Dương về sẽ thưởng cho cưng mà :)
Đăng nhận xét