Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Chơi vơi

Bỗng nhớ câu chuyện làm công nhân của Chaplin: gắn con ốc vào dây chuyền. Gắn mãi, làm mãi có một việc riết rồi thành "liệu". ra về cứ làm hoài động tác đó. Hồi đó mình xem phim đó cứ cười ngặt nghẻo. ... tự dưng bây giờ thấy mình giống Chaplin. Không biết nên khóc hay nên cườinhỉ???

Đến bây giờ mình mới hiểu được sâu xa được cái gọi là" chuyên môn hóa". Cái giá trị mình chỉ tồn tại khi mình là mắc xích của dây chuyền đó. Khi đi ra ngoài rồi thì cái chuyên môn hóa trở thành ngớ ngẩn hết chỗ nói. Từ công nhân cho đến nhân viên văn phòng. Ngớ ngẩn hết!.

30 tuổi- thất bại là mình chưa bao giờ nếm trải được thành công hay thất bại đúng nghĩa. Cứ mãi lẩn quẩn trong cái dây chuyền đó. Một ngày chắc cũng sẽ thất bại thôi, rất ê chề nữa là đằng khác khi mình không còn chỗ để mà "lắp đinh ốc".

Bỗng thấy sợ hãi cái ngày đó. Chắc thành kẻ mộng du, hay con khùng khi cứ mãi lang thang nhớ lại cái thời mình siêu việt trong việc " lắp đinh ốc". Mình phải bơi thôi, mặc dù giờ vẫn chưa thấy bờ nhung phải bơi để thoát khỏi tương lại của kẻ mông du lắp đinh ốc đó chứ.


Không có nhận xét nào: