Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

What I have done ?

- 2002- 2004: vật lộn với tình yêu và sự nghiệp. Cũng chẳng nên cơm cháo gì đáng kể
- 2005: 26 tuổi: lấy chồng
- 2006: 27 tuổi: mua nhà PMT & thăng chức lên 2A sau khi bỏ cái nơi gọi là Buying
- 2007: 28 tuổi: mua xe - nghỉ học vì có bầu
- 2008: 29 tuổi - sinh con & thăng chức lên 2B sau mấy năm vật lộn
- 2009: 30 tuổi - đổi việc & mua nhà

8 năm ra trường mình đã làm được gì nhỉ. Nhìn vào thì cũng có chút chút gì đó với người ta. Nhưng cái gì thật sự làm mình hạnh phúc nhỉ

Chồng ư: có lẽ chồng yêu mình lắm chứ. Có lẽ ngoài chồng này ra mình chả kiếm được ai có thể yêu mình nhiều đến thế ngay cả chiều theo những sở thích quái quỉ của mình. Có lẻ chẳng có ai có thể làm mình " eased" nhiều như thế với cái bản tính vốn không phải đàn bà như mình. Có lẻ chẳng có ai mình nói gì cũng gật- em thích thì làm, em muốn cứ làm, miễn sao em vui là được.
Vậy mà có khi mình thấy lẻ loi và đơn độc. Nhất là lúc mình cần phải đấu tranh cho cái gọi là social regconition, cho cái gọi là self esteem. Hay nói hoạch toẹt ra cho cái gọi là tiền để xây lên ngôi nhà hạnh phúc. Có ai đó nói " money can buy house but cannot buy home" nhưng cũng cần cái lỗ để chui ra chui vào mà ở chứ. Thì mình đang phấn đấu để mua cái lỗ đó đây này. Trên con đường tranh đấu đó thì chồng iu lại không song hành với mình. trộm nghĩ là do anh không sân si như mình hay là anh không theo kịp mình. Thật ra mình cần tiếp sức chứ không cần nước bọt suôn.
Có lẽ cái không hòa hợp vợ chồng nhiều nhất là cái đó.

Nhưng mà thật ra mình là đứa ko giỏi kiếm tiền. Ngẫm nghĩ lại thì con đường sự nghiệp của mình toàn đổi bằng mồ hôi và nước mắt cả chứ có cái nào hên đâu. Thậm chí cả bằng máu nữa chứ. Nhớ cái cảnh nằm ọp ẹp trong bệnh viện sợ sinh non mà rợn hết cả người. Mình đúng là giống con trâu đi cày thiệt. Chịu cày cục, nằm vùng, dễ chịu. Người ta nói suy nghĩ gặt số phận đôi khi cũng đúng. Cứ thẳng một lèo mà đi như mình chắc còn lâu mới tới La mã.

Con ư: Chắc là mọi cái may mắn của mình đều dồn cho 2 thằng nhóc tì này rồi. Nghĩ lại đúng là phép màu thiệt. Con chính là niềm hạnh phúc thật sự

Không có nhận xét nào: